“Những tấm gương bình dị mà cao quý” lần thứ 9": "Cây phong ba" trước biển

Thứ hai, ngày 26 tháng 2 năm 2018 | 10:1:16

Với Nguyễn Chính Xuân, khó có thể kể nỗi vất vả trong cuộc sống thường ngày mà di chứng do chất độc da cam để lại cho gia đình anh. Vượt lên tất cả, 19 năm qua, giữa nắng gió biển khơi, Nguyễn Chính Xuân lặng lẽ phấn đấu vươn lên như cây phong ba đang ngày đêm kiên cường bám trụ trên hòn đảo tiền tiêu của Tổ quốc.

Nỗi đau mang tên da cam

Chúng tôi gặp Thiếu tá QNCN Nguyễn Chính Xuân, nhân viên thống kê quân khí, Đại đội Bảo quản, Tiểu đoàn Phòng thủ đảo Bạch Long Vĩ, Bộ CHQS TP Hải Phòng vào một chiều tháng Chạp năm Đinh Dậu. Nước da bánh mật, giọng nói nhỏ nhẹ và gương mặt có phần khắc khổ là cảm nhận đầu tiên của tôi về Nguyễn Chính Xuân-người đã có quãng thời gian 19 năm gắn bó với hòn đảo này. Nguyễn Chính Xuân sinh ra và lớn lên ở xã Đông Lĩnh, huyện Đông Sơn (nay thuộc TP Thanh Hóa), tỉnh Thanh Hóa. Bố mẹ anh sinh được 4 người con, anh là con thứ ba. Trước khi nhập ngũ, bố mẹ anh đều là công nhân cầu phà ở địa phương. Sau khi sinh được chị gái và anh trai Xuân, năm 1971, bố anh lên đường vào chiến trường Quảng Trị, trực tiếp tham gia nhiều trận đánh chống quân thù. Sau hai năm chiến đấu ở vùng "đất lửa" Quảng Trị, năm 1973, ông được ra Bắc đi học mà không hề biết mình đã bị nhiễm chất độc da cam do đế quốc Mỹ rải xuống chiến trường Quảng Trị.

“Nỗi đau bắt đầu từ đây anh ạ!”-giọng Nguyễn Chính Xuân chùng xuống, ánh mắt đượm buồn. Năm 1975, anh được sinh ra khỏe mạnh bình thường. 12 năm sau, em gái anh chào đời. Do bị di chứng của chất độc da cam, nên em gái của anh không nói được, sức khỏe yếu. Gia đình đưa em đi chữa trị nhiều nơi nhưng bệnh tình không hề tiến triển. “Hiện nay, em gái tôi bị chứng giãn tim. Bác sĩ bảo tim của em tôi giờ to kín lồng ngực, sức khỏe rất yếu. Đợt ốm vừa rồi tưởng em tôi không qua khỏi…!”.

Tiếp nối truyền thống gia đình, hai anh em Xuân lần lượt nhập ngũ. Năm 1996, khi đang là học viên của Trường Trung cấp Kỹ thuật Quân khí, Nguyễn Chính Xuân đem lòng yêu cô gái là em ruột của người bạn thân ở xã Gia Khánh, huyện Bình Xuyên, tỉnh Vĩnh Phúc. Tình yêu cứ thế lớn lên, hai người quyết định tổ chức lễ cưới năm 1999. Hiền theo chồng về quê Thanh Hóa sống. Cũng vào cuối năm đó, Xuân ra trường và được điều động ra đảo Bạch Long Vĩ nhận công tác cho đến nay. Biết tin chồng ra công tác ở đảo, ban đầu vợ anh cũng có chút đắn đo. Nhưng rồi, cùng với năm tháng tất cả đã qua đi, giờ đây vợ và gia đình trở thành hậu phương vững chắc để anh yên tâm công tác nơi đảo xa.

Năm 2000, con gái đầu lòng của anh chị ra đời trong niềm vui mừng khôn xiết của gia đình, họ hàng. Với Xuân, niềm vui đó còn nhân lên gấp bội vì anh đóng quân ở đảo, ít có dịp được về thăm nhà. Bốn năm sau, vợ chồng anh sinh tiếp bé gái và được đặt tên là Nguyễn Thị Nguyên Hồng. Lần này, niềm vui ngắn chẳng tày gang. Anh kể, lúc cháu sinh ra cũng bình thường như bao đứa trẻ khác nhưng đến hai tuổi vẫn chưa biết đi. Tranh thủ những ngày nghỉ phép, vợ chồng anh đưa con đi khắp các bệnh viện để kiểm tra và tất cả đều kết luận: Cháu bị thiểu năng trí tuệ, bị liệt nửa người bên trái, không nói được do di chứng chất độc hóa học. Nghe thông báo từ bác sĩ mà vợ chồng anh chết lặng. Nỗi đau da cam, di họa chiến tranh vẫn không buông tha gia đình anh. Anh giấu nỗi đau vào trong và an ủi, động viên vợ cố gắng vượt qua để tiếp tục nuôi con. 

Nỗi buồn dần nguôi ngoai, vợ con ở cùng ông bà nội để anh yên tâm làm nhiệm vụ. Năm 2012, vợ chồng anh quyết định sinh thêm một cháu nữa. Thật may mắn và hạnh phúc, hiện cháu đã 6 tuổi và khỏe mạnh bình thường. Anh kể với tôi bằng ánh mắt long lanh: “Cháu gái đầu đã 18 tuổi, đang là sinh viên Trường Cao đẳng Công nghiệp may tại Hà Nội. Vợ tôi vẫn một mình xoay xở mọi việc vừa chăm sóc bố mẹ, em chồng và nuôi con ở quê. Cô ấy cấy 6 sào ruộng, lúc nông nhàn thì nhận thêm việc may vá để kiếm thêm thu nhập anh ạ!”. “Thế còn Nguyên Hồng giờ ra sao?”-Tôi hỏi anh. “Thương lắm anh ạ, cháu giờ đã 14 tuổi rồi. Bây giờ công nghệ hiện đại, nên thỉnh thoảng tôi gọi điện thoại hình ảnh về nhà gặp cháu. Nhìn cháu tươi cười, nước dãi chảy ướt cằm, miệng nói ngọng nghịu không thành lời, nhưng tôi hiểu được ngôn ngữ của cháu: “Con nhớ bố, con yêu bố lắm!”-Xuân mỉm cười kể với tôi mà ánh mắt rưng rưng.

Vượt lên nghịch cảnh trở thành "cây sáng kiến"

Tưởng chừng những nỗi đau sẽ làm Nguyễn Chính Xuân sống thu mình, an phận với công việc nơi đảo xa. Ngược lại, bằng nghị lực, niềm tin, Nguyễn Chính Xuân vẫn không ngừng nỗ lực phấn đấu để vượt qua hoàn cảnh và đạt được nhiều thành tích, góp phần cùng đơn vị hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ.

Với chức trách của nhân viên thống kê quân khí, Nguyễn Chính Xuân luôn tích cực chủ động làm tốt công tác kiểm tra, nắm chắc số lượng, chất lượng, thời gian định kỳ bảo quản, bảo dưỡng các loại vũ khí, trang bị kỹ thuật của đơn vị. Do được đào tạo chuyên ngành về sửa chữa vũ khí nên anh chủ động tận dụng thời gian, vận dụng vật tư tại chỗ để sửa chữa được nhiều lượt vũ khí có trong biên chế, đáp ứng tốt yêu cầu nhiệm vụ huấn luyện, SSCĐ của đơn vị.

Ở đơn vị, anh em cán bộ, chiến sĩ thường gọi Nguyễn Chính Xuân là “cây sáng kiến” của đơn vị. Quá trình công tác nhiều năm ở đảo, qua thực tiễn bắn đạn thật, Nguyễn Chính Xuân đã nghiên cứu, sáng tạo ra sản phẩm “Giá giật cò và hiệu chỉnh súng B41”. Khi đưa sản phẩm ứng dụng vào nhiệm vụ bắn và hiệu chỉnh thử nghiệm tại thực địa đã cho kết quả tốt. Các quả đạn bắn đi đều trúng mục tiêu, bảo đảm an toàn tuyệt đối. Sáng kiến được lựa chọn tham gia Hội thi sáng kiến mô hình đồ dùng huấn luyện cấp quân khu. Sản phẩm này được cơ quan chức năng Quân khu 3 đánh giá cao về khả năng sáng tạo, kinh phí đầu tư thấp mà hiệu quả thiết thực, có thể ứng dụng rộng rãi.

Thiếu tá QNCN Nguyễn Chính Xuân (bên phải). 

Năm 2017, Nguyễn Chính Xuân tiếp tục sáng chế ra “Giá hiệu chỉnh súng tiểu liên AK”. Sau khi hoàn thành, sản phẩm được chỉ huy đơn vị đánh giá cao. Khi đưa vào bắn thử nghiệm tại thực địa bảo đảm tiết kiệm thời gian, nhân lực, độ chính xác cao, an toàn tuyệt đối. Cũng trong năm 2017, anh còn trực tiếp làm mới 5 bộ cửa kho hầm đạn chất lượng tốt, bảo đảm an toàn. Ngay những ngày đầu năm 2018, Nguyễn Chính Xuân đã hoàn thành sáng kiến mới của mình mang tên “Thiết bị bắn gián tiếp súng B41”. 

Với sự nỗ lực của mình, Nguyễn Chính Xuân đã được thủ trưởng các cấp ghi nhận, khen thưởng bằng nhiều hình thức. Hai năm gần đây (2016, 2017) anh được tặng danh hiệu Chiến sĩ thi đua cơ sở của LLVT TP Hải Phòng. Anh cũng là đại biểu đi dự và nhận Bằng khen tại Hội nghị điển hình tiên tiến sơ kết 3 năm Cuộc vận động “Phát huy truyền thống, cống hiến tài năng, xứng danh Bộ đội Cụ Hồ” của Đảng ủy, Bộ tư lệnh Quân khu 3 tổ chức năm 2017.

Đại úy Vũ Thành Giang, Chính trị viên phó Tiểu đoàn Phòng thủ đảo Bạch Long Vĩ nhận xét: “Sự say mê sáng tạo của đồng chí Nguyễn Chính Xuân đã góp phần khơi dậy phong trào thi đua phát huy sáng kiến, cải tiến kỹ thuật trong toàn đơn vị. Những sáng kiến do Nguyễn Chính Xuân nghiên cứu góp phần nâng cao chất lượng huấn luyện, SSCĐ của đơn vị”.

Bài và ảnh: DUY ĐÔNG - MẠNH THƯỜNG/ Báo Quân đội Nhân dân