Sự lệch chuẩn của truyền thông về văn hóa giải trí làm ảnh hưởng đến chuẩn mực văn hóa ứng xử của giới trẻ

Thứ bảy, ngày 16 tháng 3 năm 2019 | 20:59:50

“Báo chí với việc truyền thông về chuẩn mực văn hóa ứng xử trong xã hội” là một vấn đề lớn, có nội hàm rộng, biểu hiện ở nhiều khía cạnh. Trong khuôn khổ bài tham luận này, tôi muốn đi sâu vào một vấn đề tuy không mới, nhưng chưa bao giờ hết tính thời sự đối với giới báo chí. Đó là việc một số cơ quan báo chí, một bộ phận phóng viên, nhà báo thời gian qua đã có sự lệch chuẩn khi truyền thông về văn hóa giải trí, làm ảnh hưởng tiêu cực đến việc xây dựng chuẩn mực văn hóa ứng xử của công chúng, nhất là công chúng trẻ. Vài ba dẫn chứng dưới đây sẽ phần nào minh chứng điều đó.

Đại tá, nhà báo Nguyễn Văn Hải trình bày tham luận

“GÓC NHÌN GẦN” TỪ NHỮNG CÂU CHUYỆN CÓ THẬT

1. Tung hô thái quá khiến giới trẻ dễ “lóa mắt” trước tác phẩm tầm thường

 Xin bắt đầu bằng một câu chuyện diễn ra vào những ngày đầu năm 2019. Sau khi một doanh nghiệp tổ chức trao Giải thưởng “WeChoice Awards 2018”, một trong những hạng mục giải thưởng đón nhận sự quan tâm của một số cơ quan truyền thông là MV mang tên “Anh đếch cần gì nhiều ngoài em” được vinh danh là sản phẩm âm nhạc underground được yêu thích.

Bao trùm lên bài hát này là anh chẳng cần “cái quái” gì cả, ngoài duy nhất… một mình em. Vì yêu em, vì nhớ em, vì “say” em, nên anh ăn không ngon, ngủ không yên, chơi vơi nhiều đêm, thế nên “anh gầy trơ xương”! Nói chung, một bài hát với không ít ca từ chân thật đến mức suồng sã, mộc mạc đến mức tầm thường, nhưng vì sao nó vẫn khiến không ít người trẻ “say như điếu đổ”? Bởi đơn giản một điều, MV này đã “đánh trúng” vào tâm lý của một bộ phận giới trẻ hiện nay là sẵn sàng yêu ai thì yêu đến cuồng si, yêu đến bất chấp. Xuyên suốt bài hát đã nhắc lại điệp khúc “Anh đếch cần gì nhiều ngoài em” tới 12 lần. Chưa nói một số ca từ suồng sã, tầm thường khác trong tác phẩm này, ngay cái từ “đếch” được nhắc đi nhắc lại cả hơn chục lần như thế đã khiến những người tôn trọng phong cách văn hóa ứng xử tinh tế của người Việt cảm thấy vô cùng “nghịch nhĩ” rồi. Vì từ “đếch” vốn là một từ thông tục, biểu thị ý phủ định dứt khoát một cách nặng lời, thiếu nhã nhặn và nó thường được nói ở những nơi chợ búa.

Có điều đáng nói, một số cơ quan báo chí, phóng viên đã tung hô nhạc phẩm này và tác giả của nó hơi quá đà, quá chớn, coi đây là một “hiện tượng mới” của âm nhạc dành cho giới trẻ. Cách truyền thông như vậy không chỉ khiến người trong cuộc dễ ảo tưởng về mình, mà còn vô hình trung tác động tiêu cực đến thị hiếu âm nhạc lành mạnh đối với giới trẻ.

2. “Tiêm nhiễm” vào tâm hồn giới trẻ những thông tin hào nhoáng về nhiều nhân vật giải trí

Có lẽ chưa bao giờ môi trường văn hóa showbiz lại pha tạp, hỗn mang như hiện nay. Ngoài lý do chủ quan là nhiều “ngôi sao” cố tình muốn “nổi tiếng” bằng tất cả sự tai tiếng của mình vì mục đích háo danh, háo lợi, còn có sự “tiếp tay” của giới truyền thông.

Thời gian qua, trên nhiều tờ báo xuất hiện không ít “ngôi sao” (phải để từ này trong ngoặc kép vì thực tế có người không đủ tư cách, tài năng để được xứng danh là ngôi sao thực thụ) đã “đánh bóng” tên tuổi bản thân với nhiều chiêu trò phản cảm. Ví như: Thích “la làng, la lối” ầm ĩ bằng những phát ngôn gây “sốc” cốt để lôi kéo sự quan tâm của công chúng hiếu kỳ; Cố tình tạo ra những tình huống gây tò mò cho “tâm lý đám đông”, tỉ như lên truyền thông “giãi bày” về việc bị đạo chích lấy trộm đôi giầy, đôi kính, chiếc đồng hồ… trong khi đi siêu thị hay đang nghỉ ở khách sạn (!). Ồn ã nhất và cũng “ướt át nhất” là nhiều “ngôi sao” thi nhau lên mạng lúc thì “tố” người tình xưa bạc bẽo, khi thì “nỉ non” về mối tình đầu dở dang, lúc lại ta thán “ông bầu” này chơi không đẹp, bà quản lý kia “quỵt” tiền cát-xê của họ… Thậm chí không ít chuyện “ngóc ngách” về đời sống riêng tư, kể cả những “góc khuất” không đáng nói ra nhưng một số “ngôi sao” vẫn cố mang ra “phơi bày” trước bàn dân thiên hạ!

Cũng liên quan đến một câu chuyện từng làm tốn khá nhiều giấy mực của báo chí khi một nữ ca sĩ được tung hô là “nữ hoàng giải trí” đã dành những lời mỹ miều cho một “ông hoàng nhạc Việt”! Biết chuyện, một bộ phận công chúng từng phản đối rằng, nam ca sĩ kia không xứng đáng với cái danh xưng “ông hoàng nhạc Việt”! Vì chẳng qua cái danh xưng ấy là do người trong cuộc tự tung hê, tự vơ vào mình mà thôi. Nghe vậy, “ông hoàng” kia phát cáu lên rằng: “Chưa khi nào tôi tự nói về mình như thế. Mà cái này phải hỏi các trang tin. Tự đặt cho tôi rồi bây giờ lại đem ra mổ xẻ”. Không những vậy, “ông hoàng” còn bức xúc: “Hết ông hoàng nhạc Việt, rồi ông hoàng scandal, ông hoàng kim cương… toàn người ta, toàn các trang tin đặt cho tôi đấy chứ”.

Danh xưng, danh vị, danh hiệu vốn là những mỹ từ dành để tôn vinh những con người thật sự tài năng, có những cống hiến, công lao, đóng góp xuất sắc, mang lại nhiều lợi ích tốt đẹp cho cộng đồng, xã hội. Tiếc thay, nhiều tờ báo, nhiều trang mạng đã đặt cho những “người của đám đông” (chứ không nên nói là “người của công chúng” theo hàm ý tích cực) với đủ thứ danh xưng kêu như chuông: Ông hoàng nhạc Việt, nữ hoàng giải trí, bà hoàng diva, mỹ nhân ảnh, nàng thơ “vơ-đét”, nữ hoàng nội y, ngọc nữ bolero... Được thể, những “người của đám đông” ấy cứ tưởng mình “lộng lẫy, rực rỡ” như những “ông hoàng, bà chúa” thật, để rồi tha hồ “làm mưa, làm gió” và cả “làm mình, làm mẩy” trong làng showbiz và trong đám đông hiếu kỳ. Hệ quả kéo theo là, môi trường văn hóa nghệ thuật lành mạnh bị ô nhiễm, nhiều giá trị đạo đức văn hóa bị đảo lộn và công chúng trẻ bị “tiêm nhiễm” những thông tin hào nhoáng, giả tạo về “người của đám đông”.

3. Cổ xúy giới trẻ “ăn mừng chiến thắng” thiếu chừng mực

Thời điểm đầu năm và cuối năm 2018, hàng triệu người hâm mộ bóng đá Việt Nam đã bày tỏ niềm tự hào, phấn khích thăng hoa khi đội tuyển Việt Nam giành chức á quân giải bóng đá U23 châu Á và giành chức vô địch Giải bóng đá khu vực Đông Nam Á AFF Cup 2018. Nhân cơ hội này, báo chí đã thỏa sức ca ngợi những cầu thủ trẻ Việt Nam mang niềm vinh quang cho nền thể thao nước nhà.

Tôn vinh những người làm nên chiến thắng là điều cần thiết. Tuy nhiên, khi tuyên truyền về niềm vui chiến thắng “bất tận” của người hâm mộ, một số cơ quan báo chí, nhất là báo điện tử lại tỏ ra thiếu chừng mực khi sử dụng một số câu từ, chữ nghĩa. Trong đó, đáng nói là một số người cầm bút đã dùng từ “đi bão”, “bão đêm” với hàm ý khích lệ, cổ vũ người dân, nhất là thanh thiếu niên đi xuống đường ăn mừng chiến thắng của đội nhà. Có thể kể ra mấy cái tít như: “Ngất ngây với chức vô địch, cổ động viên “đi bão” quá nửa đêm không muốn về”; “Không “đi bão” thì thôi, đã xuống đường là phải “độc” như thế này đây!”; “Cặp đôi Nghệ An vừa “đi bão”, vừa chụp ảnh cưới mừng Việt Nam vô địch”; “Khóc cười trong trận “bão đêm” khổng lồ thâu đêm mừng Việt Nam vô địch”…

 “Bão” vốn là một từ chuyên ngành khí tượng học, nó có ý nghĩa là trạng thái nhiễu động và là một loại hình thời tiết cực đoan, có thể gây đảo lộn, tổn hại nghiêm trọng đến cuộc sống, lao động sản xuất của con người.

 “Bão đêm”, “đi bão” là từ lóng dùng để chỉ hiện tượng một số người trẻ thường tụ tập với nhau để trình diễn, đua xe hàng ngang về đêm trên các tuyến phố ở những đô thị lớn như Hà Nội, TP. Hồ Chí Minh… Tham gia “đi bão” thường là những thanh thiếu niên (được gọi là “quái xế”) dùng những loại xe phân khối lớn rồi có những hành động quá khích như bấm còi inh ỏi, nẹt pô, tăng tốc bốc đầu xe, úp nghiêng cả người và xe sát vỉa hè, lái xe bằng chân… Những “quái xế” này thường tạo ra cảnh náo nhiệt kinh hoàng, gây mất trật tự công cộng, tai nạn giao thông và tạo sự khiếp sợ, ám ảnh cho nhiều người dân tham gia giao thông trên đường phố. Tóm lại, “bão đêm”, “đi bão” vốn là từ ngữ ám chỉ sự tiêu cực mà mọi người cần phải tránh xa, loại bỏ.

Dù vô tình hay hữu ý, việc nhà báo sử dụng từ “bão đêm”, “đi bão” để phản ánh việc người dân, giới trẻ tràn ra đường phố, tràn ra các khu vực công cộng để cổ vũ, ăn mừng chiến thắng đội tuyển bóng đá nước nhà, là thiếu thận trọng, không phù hợp với những chuẩn mực văn hóa cổ vũ bóng đá. Bởi vì, như đã nói ở trên, tự thân từ “bão đêm”, “đi bão” vốn mang nghĩa tiêu cực và bị phê phán nhiều lần, do đó, việc gắn hai từ này với việc chào đón, ăn mừng chiến thắng bóng đá, đã vô hình trung khuyến khích, cổ vũ cho các hoạt động dễ gây mất trật tự công cộng, thậm chí cổ súy cho phong trào đua xe trái phép. Đúng như một người Việt Nam hiện đang sinh sống ở một nước châu Âu nhìn nhận khá chí lý rằng, khi “đi bão” là người ta chấp nhận để mình trở thành một phần của “bão gió”, tức là chấp nhận bỏ qua mọi luật lệ, bỏ qua mọi ý chí và sẵn sàng va chạm vào mọi thứ, bất chấp bản thân không cần biết gì cả. Cách truyền thông như vậy là lợi bất cập hại.

Trước đây, báo chí từng có thời điểm so sánh những người sử dụng ma túy như những người bị mê hoặc bởi “nàng tiên nâu”, vì thế đã vô hình trung gợi ý, kích thích sự tò mò cho một bộ phận giới trẻ thử một lần “nàng tiên nâu” xem sao. Cách ví von tưởng như hình ảnh này đã bị nhiều bạn đọc phản ứng vì ít nhiều gây ra sự ngộ nhận, hệ lụy cho xã hội. Tất nhiên, báo chí đã tự phản tỉnh mình nên sau đó không sử dụng cái từ tai hại này nữa.

 4. Vi phạm văn hóa tín ngưỡng khi gán ghép từ ngữ linh tinh vào một số người trẻ

Trong hội nghị của các chức sắc, chức việc tiêu biểu của một địa phương, một vị chức sắc tôn giáo tỏ ra khó chịu khi một số báo điện tử thời gian qua đã sử dụng từ ngữ thiếu chuẩn mực liên quan đến tín ngưỡng, tôn giáo. Đó là các từ “thánh soi”, “thánh phán”, “thánh chửi”. Ví như trên một số báo điện tử có những tiêu đề: “Phục sát đất “thánh soi”, “Thánh phán” M. đoán đâu ngược đó”, “Thánh chửi” bán hàng online”…

Theo vị chức sắc tôn giáo lý giải, “thánh” là một từ để chỉ bậc siêu nhân với một hàm ý rất trang trọng, tôn kính trong một số tín ngưỡng, tôn giáo. Nói đến “thánh” là nhiều người liên tưởng ngay đến những bậc hiền triết anh minh, những nhân vật có phép mầu nhiệm siêu đẳng, những đấng tối cao toàn năng mà mình phải có bổn phận tôn thờ, ngưỡng vọng, chiêm bái với một ý thức thiêng liêng, tâm thế thành kính nhất. Ví như người ta thường dùng từ “thánh” để nói về các bậc hiền nhân (có thể có thật hay chỉ là truyền thuyết, huyền thoại, nhưng đều mang ý nghĩa tường minh, nhân văn) như Thánh Khổng, Thánh Tản Viên, Thánh A-la; hay gắn từ “thánh” với một số từ mang hàm ý trọng vọng như: “Thánh nhân, thánh hiền” (người có đạo đức, tài năng siêu việt, được cộng đồng nể trọng); “thánh thượng” (từ dùng để tôn xưng nhà vua); “thánh chỉ” (từ tôn xưng mệnh lệnh của nhà vua); “thánh cung” (nơi thờ thánh); “thánh sống” (người có tài năng đặc biệt như vị thánh); “thánh sư” (ông tổ dựng nên một môn học hay một nghề nào đó)…

Còn “soi” có nghĩa là soi mói, tò mò, tóc mách; “phán” nghĩa là phán đoán, phán xét, phê phán; “chửi” nghĩa là lời nói thông tục, nhố nhăng, bậy bạ... Người ta vẫn thường nhắc nhở nhau rằng, phải tránh xa những kẻ chỉ thích soi mói, chọc gậy bánh xe, đâm bị thóc chọc bị gạo; mà cũng không nên gần gũi với những kẻ hay phán nhăng phán cuội, phán lung tung, cái gì cũng phán, bạ đâu phán đấy; và tất nhiên cũng không hay ho gì khi giao du, tiếp xúc với những kẻ lúc nào cũng chửi bới vớ vẩn, linh tinh, cứ mở mồm ra là y như rằng kèm theo những câu từ “sặc mùi” đầu đường xó chợ...

Những từ “thánh phán, thánh soi, thánh chửi” lúc đầu chỉ có trên mạng xã hội, nhưng một số người cầm bút vì giản đơn trong nhận thức nên cũng “tát nước theo mưa” cùng cư dân mạng, rồi đưa những từ ngữ thiếu chuẩn mực đó lên mặt báo.

Có thể nói rằng, các từ “soi, phán, chửi” trong những trường hợp này chẳng có tí chút văn hóa nào, nhưng nó lại được gắn liền với từ “thánh” vốn rất trang nghiêm, trọng thị. Gắn một từ vốn mang hàm ý “trác tuyệt” như thế với những từ có nghĩa thông tục, thiếu đứng đắn, báo chí vô hình trung đã làm tổn thương, nếu không muốn nói là xúc phạm đến niềm tin tín ngưỡng, tôn giáo của một bộ phận người dân.

5. “Câu view”, “câu khách trẻ” bằng tiêu đề phản cảm

Trong kỷ nguyên thông tin số, báo điện tử có một lợi thế hơn tất cả các loại hình báo chí khác là tin tức cập nhật hằng giờ, hằng phút, thông tin không những lan tỏa cực nhanh, mà còn có thể tương tác trực tiếp với độc giả ở mọi lúc, mọi nơi.

Khai thác ưu thế nổi bật đó, lại biết đánh “trúng” vào tâm lý hiếu kỳ, tò mò của một bộ phận độc giả, thế nên thời gian qua, nhiều tờ báo điện tử ở nước ta đã “ngấm ngầm” thực hiện một cuộc cạnh tranh thông tin bằng cách rút tiêu đề (tít)... giật gân, câu khách. Những cái tít này có đặc điểm chung là: Hình thức không phản ánh đúng nội dung (theo kiểu “treo đầu dê bán thịt chó”); sử dụng những từ ngữ mạnh, kích thích sự tò mò nhưng thực chất là đánh tráo khái niệm, “đánh lừa” cảm giác người đọc; dùng ngôn từ nước đôi theo kiểu “lập lờ đánh lận con đen” nhằm thu hút sự hiếu kỳ của độc giả; dùng từ ngô nghê, không đúng lúc, đúng chỗ, đúng văn cảnh; sử dụng chữ nghĩa lai căng, vi phạm các nguyên tắc cơ bản của ngữ pháp tiếng Việt, thậm chí làm biến dạng, méo mó văn phong tiếng Việt...

Đọc những cái tít sau đây, có lẽ không riêng các nhà ngôn ngữ học, nhà văn hóa, các thầy cô giáo dạy môn Ngữ văn, mà tất cả những ai yêu tiếng mẹ đẻ, trân trọng tiếng Việt cũng cảm thấy phiền lòng, hơn thế là “dị ứng” với kiểu dùng từ bất chấp văn phong, văn hóa tiếng Việt như: “Những pha không đỡ nổi, chơi ngu dã man, cười té ghế”, “Soái ca” tè bậy giữa phố bị phạt 200.000 đồng”; “Chú ngựa đẹp trai nhất thế giới khiến dân mạng phát sốt”, “Cười té ghế với chàng “cao, to, đen, hôi” tìm bạn gái”; “Rùng rợn chuyện heo “thành tinh” báo oán chủ lò mổ”, “Bà vợ hét lên kinh hãi vì ô tô bị “bóng ma” chặn đường”; “Âm mưu Bà Tưng: Từ thả rông, y tá sexy đến... hình ảnh thiếu nhi”; “Đắng lòng “trai vẫy” vật lộn mưu sinh giữa lòng Thủ đô”; “Chân dung thật của thánh nữ “Bà Tưng”; “Loạt người mẫu chân ngắn hội tụ tại Victoria's Secret Fashion Show phiên bản chó”...

Chưa khi nào mà những từ ngữ như: Bàng hoàng, xót xa, thảm họa, thảm cảnh, rúng động, bỏng mắt, nhức mắt, đắng lòng, gây bão, rùng rợn, hé lộ, bí mật “động trời”... lại xuất hiện nhan nhản trên báo điện tử như hiện nay. Bức xúc trước thực trạng này, trong buổi gặp mặt của Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Xuân Phúc với lãnh đạo các cơ quan báo chí tổ chức tại Hà Nội dịp kỷ niệm 91 năm Ngày báo chí cách mạng Việt Nam (21-6-2016), ông Võ Đăng Thiên, Tổng biên tập báo điện tử Infonet (Bộ Thông tin và Truyền thông) đã không ngại ngần nói trước hơn trăm đại biểu là lãnh đạo các cơ quan báo chí trong cả nước rằng: Báo điện tử muốn giữ vị thế, uy tín, danh dự của mình, thì đừng bao giờ đăng tin, bài, ảnh hay giật tít khiến: Bạn đọc ghét, bạn đọc sợ, bạn đọc coi thường, bạn đọc buồn nôn!

ĐÔI ĐIỀU TRAO ĐỔI

Chưa bao giờ hiệu ứng truyền thông lại có sự lan tỏa nhanh nhạy, mạnh mẽ như hiện nay. Sống trong “thế giới phẳng”, chỉ cần một chiếc laptop nhỏ gọn hay chiếc smartphone trong tay, người sử dụng có thể biết “tất tần tật” mọi thứ, mọi việc xảy ra trên hành tinh này. Nhưng mặt trái của thời đại “internet hóa” cũng dễ làm cho ranh giới thật- giả, tốt- xấu, thiện- ác, đúng- sai, phải- trái, cao thượng- thấp hèn, văn minh- lạc hậu… trở nên mong manh hơn, bởi truyền thông có lúc đã đi quá chừng mực cho phép, nếu không muốn nói là làm lệch chuẩn, biến dạng, méo mó bản chất sự vật, hiện tượng. Điều đó dẫn tới hệ lụy là gây nhiễu loạn dư luận xã hội, làm gia tăng tâm lý bất an cho công chúng, tác động tiêu cực đến chuẩn mực văn hóa ứng xử của cộng đồng.

Trở lại phát ngôn của ông Võ Đăng Thiên. Có thể ai đó cho rằng, ý kiến của ông Thiên nặng nề, nhưng những lời nói đó được phát ra từ trách nhiệm chính trị của một người đứng đầu cơ quan báo chí điện tử, thì đó không những là một sự thật cần lên tiếng cảnh báo, mà còn là điều rất đáng suy ngẫm. 

Để bạn đọc ghét, nhà báo và cơ quan báo chí chưa làm tròn chức năng, sứ mệnh là nơi gửi gắm thông tin tin cậy của bạn đọc. Tâm lý “ghét” sẽ dẫn đến nguy cơ bạn đọc ngày càng... xa lánh báo chí! Để bạn đọc sợ, nhà báo và cơ quan báo chí chưa thể hiện rõ vai trò là nhịp cầu đưa thông tin lành mạnh, nhân văn, thân thiện đến với bạn đọc. Tâm lý “sợ” sẽ dẫn đến nguy cơ bạn đọc... “quay lưng” với báo chí! Để bạn đọc coi thường, nhà báo và cơ quan báo chí chưa xứng đáng với vị thế xã hội được ví như “thư ký trung thành của thời đại”! Tâm lý “coi thường” dễ dẫn đến nguy cơ bạn đọc... khinh thường báo chí! Để bạn đọc buồn nôn, nhà báo và cơ quan báo chí chưa xem trọng, thậm chí là hạ thấp yếu tố văn hóa trong tác phẩm, sản phẩm báo chí của mình. Tâm lý “buồn nôn” dễ dẫn đến nguy cơ bạn đọc... tẩy chay báo chí!

Rõ ràng, từ 4 cấp độ tâm lý “ghét, sợ, coi thường, buồn nôn” của bạn đọc, báo chí sẽ bị bạn đọc dần “xa lánh, quay lưng, khinh thường, tẩy chay” là điều không một người cầm bút chân chính nào mong muốn. Thế nhưng, để hướng tới điều không mong muốn đó, nhà báo và cơ quan báo chí đừng bao giờ quên lời tiền nhân từng răn dạy rất chí lý rằng, nếu không muốn “gặt bão” thì đừng bao giờ “gieo gió”. Làm báo, nhìn từ góc độ xã hội, đó là làm chính trị. Do đó, làm báo cũng phải tỉnh táo, minh mẫn, sáng suốt, chuẩn mực như làm chính trị. Còn nhìn từ khía cạnh đạo đức, làm báo, đó là làm văn hóa. Vậy nên, làm báo cũng cần tinh tế, khéo léo, tử tế, nhân văn như làm văn hóa.

Nói đến nghề báo là nói đến công việc “chữ nghĩa”. Tuy nhiên, “chữ” đi liền với “nghĩa”, nên việc sử dụng từ ngữ trên các phương tiện truyền thông sao cho đúng mực, chuẩn xác, hợp lý, hợp tình để góp phần tác động tích cực đến dư luận xã hội và giữ gìn sự trong sáng của tiếng Việt, là trách nhiệm của mỗi nhà báo và các cơ quan báo chí. Vì trong số những quy định đạo đức nghề nghiệp người làm báo Việt Nam có yêu cầu nhà báo phải: “Nêu cao tinh thần nhân văn, tôn trọng quyền con người”, “Chuẩn mực và trách nhiệm khi tham gia mạng xã hội và các phương tiện truyền thông”; “Giữ gìn sự trong sáng của tiếng Việt. Bảo vệ và phát huy các giá trị văn hóa Việt Nam”. Luật Báo chí năm 2016 cũng quy định các cơ quan báo chí có nhiệm vụ “Góp phần giữ gìn và phát triển sự trong sáng của tiếng Việt” và “Đáp ứng nhu cầu văn hóa lành mạnh của nhân dân, bảo vệ và phát huy truyền thống tốt đẹp của dân tộc”.

Với tư cách là người truyền tin, người định hướng, dẫn dắt dư luận xã hội hướng đến những giá trị tiến bộ, văn minh, mỗi khi đăng tải thông tin phục vụ công chúng trên các phương tiện thông tin đại chúng, mỗi nhà báo, mỗi cơ quan báo chí cần nêu cao trách nhiệm trong việc lựa chọn chủ đề, cân nhắc nội dung, hình thức thể hiện thông tin, văn phong về văn hóa giải trí làm sao vừa bảo đảm nhu cầu của công chúng, trong đó có công chúng trẻ, vừa góp phần hình thành, xây dựng những giá trị chân- thiện- mỹ để kiến tạo môi trường thông tin lành mạnh, nhân văn, bổ ích, qua đó vun đắp chuẩn mực văn hóa ứng xử trong xã hội./.

Đại tá NGUYỄN VĂN HẢI

(Báo Quân đội nhân dân)

Trích tham luận tại Hội thảo “Vai trò của Báo chí trong truyền thông về chuẩn mực văn hóa ứng xử”