TỌA ĐÀM: NHẬN DIỆN SUY THOÁI VÀ “TỰ CHUYỂN HÓA” QUA BÁO CHÍ TRUYỀN THÔNG: Phát biểu của ông Nguyễn Danh Giáp - Cán bộ hưu trí huyện Mỹ Đức, Hà Nội

Thứ sáu, ngày 3 tháng 11 năm 2017 | 9:5

Chào mừng kỷ niệm 100 năm Cách mạng Tháng Mười, ngày 27/10, Cổng Thông tin Điện tử Hội Nhà báo Việt Nam phối hợp với Tạp chí Người Làm Báo, Báo Nhà báo và Công luận tổ chức cuộc tọa đàm: Nhận diện suy thoái và ‘tự chuyển hóa” qua báo chí Truyền thông. Toạ đàm nhằm khẳng định những giá trị lịch sử của Cách mạng Tháng Mười Nga (CMTM), nhận diện sâu thêm về những thăng trầm của lịch sử trong thời kỳ quá độ đi lên Chủ nghĩa xã hội (CNXH), sự suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức lối sống và những biểu hiện “tự diễn biến”, “tự chuyển hoá”. Cổng TTĐT Hội Nhà báo Việt Nam xin giới thiệu phát biểu của ông Nguyễn Danh Giáp - Cán bộ hưu trí huyện Mỹ Đức, Hà Nội.

Ông Nguyễn Danh Giáp - Cán bộ hưu trí huyện Mỹ Đức, Hà Nội phát biểu tại Tọa đàm

Thưa ông Nguyễn Danh Giáp, được biết ông là một cán bộ quân đội nghỉ hưu ở một vùng quê tại Hà Nội. Ông là người đọc báo, nghe đài, xem truyền hình nhiều. Thông qua truyền thông báo chí, ông nhận diện được những vấn đề nóng có tác động xấu mà Đảng ta đang tập trung trí tuệ, công sức đấu tranh. Ông có thể cho biết người dân đánh giá vai trò của báo chí trong cuộc đấu tranh chống suy thoái, tham nhũng, tự chuyển hóa? Ông có thể nêu ra một số bài báo mà Ông cho là thiết thực nhất?

Những năm qua, thực hiện nghị quyết T/Ư 4 khóa XII "Phát huy vai trò của báo chí và công luận trong đấu tranh ngăn chặn, đẩy lùi suy thoái, "tự diễn biến" trong cán bộ, đảng viên", các loại hình báo chí, nhất là báo điện tử đã thực sự trở thành lực lượng tiên phong, chủ lực trong thực hiện chức năng giám và phản biện xã hội, đặc biệt là trong ngăn chặn, đẩy lùi suy thoái," tự diễn biến " trong cán bộ, đảng viên. Với ưu thế của loại hình báo chí này, các bài viết không chỉ đơn thuần thông tin về các hiện tượng, các biểu hiện của vấn nạn suy thoái tham nhũng mà đã đi sâu phân tích, lý giải sắc bén, làm rõ nguyên nhân khách quan, chủ quan cũng như bản chất, tác hại khôn lường của vấn nạn tham nhũng với những biểu hiện muôn màu, đủ loại tinh vi và trắng trợn của nó. Đồng thời chỉ ra những giải pháp mang tính căn cơ và đồng bộ giúp cho Đảng, Nhà Nước khắc phục những sơ hở, thiếu sót trong hoạch định chính sách; trong cơ chế quản lý, điều hành; trong kiểm tra, thanh tra công vụ; trong rèn luyện, đánh giá, đề bạt, bổ nhiệm đội ngũ cán bộ....

 Đông đảo bạn đọc có thể nhận biết và đồng tình với những đánh giá đó qua rất nhiều bài như bài : Giải A giải báo chí toàn quốc 2016 của nhóm phóng viên báo QĐND, bài" chống thất thoát tài chính, tài sản công" của báo Nhân Dân (8/2017) và gần đây loạt bài " chống "chạy" được sẽ thành công" góp phần chống "giặc nội xâm" được đăng trên nhiều báo điện tử. Trong loạt bài này đã nêu nhiều vấn đề mà thông qua đây người dân nhận diện được mức độ nghiêm trọng của suy thoái, tham nhũng, lợi ích nhóm. Số 41 của Báo Công luận, ở trang 12 Tôi vừa đọc bài “Nguy hại của chạy” trong bài báo có đoạn “Chạy” gây tốn kém lãng phí bao thời gian, công sức của người “chạy” và người được “chạy” (thời gian chuẩn bị vật chất, chuẩn bị nội dung, thời gian hẹn, xếp lịch, thời gian tiếp xúc, gặp gỡ, đi lại,…). Trên thực tế có nhiều thủ trưởng cơ quan, đơn vị, giám đốc doanh nghiệp, thời gian phục vụ cho việc “chạy” còn nhiều hơn thời gian xử lý công việc theo chức trách nhiệm được giao. Tiêu tốn thời gian, công sức, tiền bạc vào việc “chạy”, lợi ích cá nhân, lợi ích của một tập thể có thể được tăng lên bởi sự xin cho, “mua bán” nhưng xã hội thì hệ lụy vô cùng lớn.

“Chạy” có thể thay đổi các qui định của pháp luật. Không ít bộ nọ, ngành kia, muốn có quyền, có lợi, họ có thể trình ra để đưa vào luật, nghị định những nội dung theo ý muốn, thậm chí có trường hợp đề xuất ra những điều thiếu thực tế, bất hợp lý. “Chạy” có thể biến những người có tội thành không có tội, nhiều tội thành ít tội, công ít thành công nhiều, không có công thành có công. “Chạy” có thể để buôn lậu, để gian lận thương mại, để không phải nộp thuế. “Chạy” để bỏ qua các khâu thẩm định, phớt lờ ý kiến các nhà khoa học để triển khai những đại dự án mà hậu quả khi mới vận hành đã làm cho môi trường một vùng biển rộng lớn bị ô nhiễm nặng, làm cho cuộc sống hàng vạn hộ gia đình thiếu ổn định như vụ xả thải của Formosa. “Chạy” có thể phá rừng đầu nguồn, rừng phòng hộ, phá nát sự giàu có và thân thiện của thiên nhiên ban tặng cho con người. “Chạy” có thể biến các vị trí chiến lược, quỹ đất dành cho các công trình quan trọng của quốc gia thành nơi thực hiện dự án du lịch, nhà nghỉ dưỡng cao cấp, nhà hàng, khách sạn, sân golf. “Chạy” có thể biến công viên, trường học, công trình giao thông,…nằm trong các bản qui hoạch đã được cấp có thẩm quyền phê duyệt thành những tòa nhà cao chọc trời, bỏ phí bao công sức của các tổ chức tư vấn chuyên ngành và gây nhiều hệ lụy cho xã hội. “Chạy” có thể biến tài nguyên của đất nước thành của “nhóm lợi ích”…

Do “chạy” nên nhiều Nghị quyết của đảng,văn bản pháp luật của nhà nước,ý chí của giai cấp lãnh đạo không trở thành hiện thực. Vì thế mà xã hội bị phân hóa giàu nghèo ngày càng sâu sắc, quyền lực bị tha hóa ngày càng nghiêm trọng, kỷ cương bị rối loạn, đạo đức, đạo lý bị xói mòn, nhân dân giảm sút nghiêm trọng niềm tin vào thể chế chính trị, tinh thần tư tưởng của một bộ phận quần chúng đang bị lung lạc, các thế lực thù địch đang tìm cách lợi dụng xuyên tạc chống phá. Cuộc chiến chống suy thoái, tham nhũng, “tự diễn biến”, “tự chuyển hoá” đang gặp quá nhiều trở ngại, khó khăn.

Có thể thấy “chạy” trở thành cầu nối tiếp sức cho sự tha hóa quyền lực, tiếp sức cho cái xấu, cái ác trong xã hội ta. “Chạy” đã làm cho bộ máy nhà nước cồng kềnh, số lượng người hưởng lương trong bộ máy quá lớn, lương thấp không đủ sống, phải “chạy”. Chất lượng cán bộ, công chức, ngày càng sa sút, thực hiện chức năng, nhiệm vụ kém hiệu quả; và do đó bản chất tốt đẹp của Nhà nước bị lu mờ. “Chạy” đã tiếp sức cho nạn tham nhũng, nhất là tham nhũng quyền lực. “Chạy” đã góp phần tăng lạm phát về kinh tế, nhà nước phải gánh một khối nợ công khổng lồ trên 2,5 triệu tỷ. Nguy hiểm nhất là, tâm lý “chạy”, thói quen “chạy”, thái độ khuyến khích “chạy” đang hiển nhiên trong đời sống xã hội; đang là thứ dịch bệnh lây truyền làm thay đổi các giá trị truyền thống, gây bất ổn xã hội. Các phương thuốc chống “chạy” đã được Đảng ta kê ra trong Nghị quyết Trung ương 4, khóa XII là liệu trình đặc hiệu nhưng thứ bệnh nan y này vẫn đang thẩm thấu, công phá.

Trong bài báo cũng nêu nhiều "câu chuyện về chạy" trong đó có chuyện: không làm mà có ăn, cống hiến và hưởng thụ không tương xứng... là phổ biến ở khắp các ngành, địa phương...nhiều nơi làm sai lệch mục đích của chính sách, nhất là chính sách đối với người có công. Lâu nay, nhiều người cứ nghĩ việc hưởng thụ chính sách không đúng quy định chỉ là hiện tượng cá biệt, nhưng qua vụ việc hai lão nông phanh phui ra 2.745 hồ sơ thương binh giả...ở một tỉnh còn cả nước sẽ là bao nhiêu trường hợp không phải là thương binh? và ngược lại còn bao nhiêu trường hợp hy sinh cống hiến xương máu cho tổ quốc vẫn còn đang chưa được giải  quyết chế độ. Đây là sự bất công xã hội, không cống hiến mà được hưởng chế độ, không hy sinh mà được tôn vinh, tri ân...

Địa phương tôi cũng không nằm ngoài “tính phổ quát” của vấn nạn mà bài báo đã nêu trên từ việc nhỏ khai tăng tuổi để sớm được hưởng phụ cấp người cao tuổi đến việc chạy để hưởng chính sách chất độc da cam, có trường hợp trong chiến tranh thì đảo ngũ rồi nghiễm nhiên được hưởng chính sách thương binh đã gây bất bình trong dư luận trong cán bộ, đảng viên và quần chúng nhân dân. Đảo ngũ không hoàn thành nhiệm vụ, không có cống hiến mà lại trở thành thương binh được tôn vinh, được "đền ơn ,đáp nghĩa" là điều " trái với luân thường đạo lý". Họ được hưởng nhiều quyền lợi từ việc cấp đất được ưu tiên, con cái học hành được ưu tiên, ốm đau đi viên được ưu tiên, ngày tết, ngày kỷ niệm thương binh liệt sỹ được thăm hỏi tặng quà.. Đó không còn thuần túy chỉ là sự bất công về hưởng thụ vật chất, mà sâu xa hơn nó đã xúc phạm đến tình cảm, lòng biết ơn, kính trọng của nhân dân với những người đã hy sinh cống hiến vì tổ quốc. Đây là niềm băn khoăn, day dứt của quần chúng nhân dân đối với vấn nạn tham nhũng, nếu để cho thứ "văn hóa dối trá, gian lận" này tồn tại kéo dài thì hệ quả tất yếu của nó sẽ phá vỡ niềm tin, phá vỡ khối đoàn kết cộng đồng, thực sự là nguy cơ đối với sự tồn vong của đảng, của chế độ như tinh thần đồng chí tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng khi kết luận hội nghị T/Ư 6 vừa qua một lần nữa nhấn mạnh: để mất lòng tin của dân là mất tất cả.

Là cán bộ nghỉ hưu ở nông thôn, được tiếp xúc, lắng nghe tâm tư ,nguyện vọng của đông đảo các tầng lớp nhân địa phương, tôi nhận thấy cuộc đấu tranh phòng chống suy thoái, quan liêu, tham nhũng, lãng phí"tự diễn biến, tự chuyển hóa" trên báo chí đã được nhân dân hết sức quan tâm, bởi lẽ :

- Trước hết nó phản ánh đúng những bức xúc đang bị dồn nén do nạn tham nhũng gây ra nên quần chúng đón nhận thông tin đó với tâm trạng phấn khởi vui mừng ( giải tỏa được tâm trạng chính trị)

- Những bài báo có tầm trí tuệ, công tâm, dũng cảm đã chỉ ra được nhiều thủ đoạn, mánh khóe tinh vi của những hành vi suy thoái, tham nhũng, nhất là những biểu hiện suy thoái, tham nhũng nghiêm trọng liên quan đến vận mệnh sống còn của Đảng, của cách mạng đã thực sự có sức lay động, khơi dậy tính tích cực chính trị trong đông đảo cán bộ, đảng viên và quần chúng nhân dân. Đã "tiếp lửa" và thực sự là chỗ dựa cho quần chúng trong cuộc đấu tranh chống "giặc nội xâm", củng cố thêm niềm tin của mỗi người vào Đảng, vào chế độ và con đường đi lên CNXH vì mục tiêu dân giàu, nước mạnh, xã hội công bằng ,dân chủ, văn minh.

- Một điều rất có ý nghĩa nữa đó là nó giúp cho mỗi người từ quần chúng đến cán bộ, đảng viên, nhất là cán bộ có chức, có quyền tự soi vào bản thân mình, chi bộ đảng bộ mình,địa phương, đơn vị mình mà tự tu dưỡng và chủ động đấu tranh, phòng ngừa, ngăn chặn kịp thời những biểu hiện suy thoái tham nhũng, lãng phí, đi ngược lại mục tiêu lý tưởng của Đảng, lợi ích và nguyện vọng chính đáng của nhân dân

Có thể nói chống tham nhũng trên báo chí trở thành trung tâm của cuộc đấu tranh chống suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống," tự diễn biến, tự chuyển hóa" trong cán bộ, đảng viên, đã góp phần quan trọng trong việc xây dựng đảng, xây dựng chính quyền, củng cố vững chắc niềm tin của quần chúng vào cách mạng. Đó chính là những nhân tố có ý nghĩa quyết định đến thành công của sự nghiệp đổi mới đất nước đi lên CNXH ở nước ta hiện nay.